NGHIÊN CỨU CHUYÊN SÂU (B.4): Cha Mẹ – Người Đồng Hành Nghệ Thuật: Kết Nối Cảm Xúc Cho Trẻ Tự Kỷ

 

Th.s: Phan Hồng Ngọc

Đại học Nghệ An Email: ngocph@nau.edu.vn


Trong bối cảnh số lượng trẻ được chẩn đoán rối loạn phổ tự kỷ (ASD) ngày càng gia tăng, các nghiên cứu cho thấy can thiệp sớm giữ vai trò quyết định trong hỗ trợ sự phát triển toàn diện của trẻ. Mỹ thuật và hoạt động tạo hình được xem là công cụ hiệu quả trong điều hòa cảm xúc, kích thích giác quan và phát triển kỹ năng xã hội. Tuy nhiên, hiệu quả của nghệ thuật trị liệu không chỉ phụ thuộc vào bản thân phương pháp mà còn chịu ảnh hưởng lớn từ sự đồng hành của cha mẹ. Bài viết này tập trung phân tích vai trò của cha mẹ như những người bạn đồng hành trong hoạt động mỹ thuật với trẻ tự kỷ. Trên cơ sở lý thuyết và thực nghiệm, bài viết làm rõ ba khía cạnh chính: (1) cha mẹ là điểm tựa an toàn và nhất quán, (2) cha mẹ là người tôn trọng và thấu hiểu sự sáng tạo cá nhân của trẻ, và (3) cha mẹ là người kết nối và tương tác thông qua nghệ thuật. Qua đó, khẳng định rằng sự tham gia tích cực của cha mẹ không chỉ tăng hiệu quả can thiệp mà còn góp phần củng cố mối gắn kết gia đình và tạo nền tảng cho sự phát triển bền vững của trẻ.

Từ khóa: Tự kỷ, mỹ thuật trị liệu, vai trò cha mẹ, can thiệp sớm, giáo dục mầm non.



1. Đặt vấn đề

1. Đặt vấn đề

Rối loạn phổ tự kỷ (Autism Spectrum Disorder – ASD) là một rối loạn phát triển thần kinh phức tạp, đặc trưng bởi những khiếm khuyết trong giao tiếp, hạn chế về khả năng tương tác xã hội, cùng với các hành vi và sở thích mang tính lặp lại. Theo báo cáo của American Psychiatric Association (APA, 2013) trong DSM-5, tỷ lệ trẻ được chẩn đoán mắc ASD ngày càng gia tăng trên phạm vi toàn cầu. Các nghiên cứu gần đây chỉ ra rằng ở nhiều quốc gia phát triển, tỷ lệ trẻ em được chẩn đoán ASD dao động khoảng 1/44 (CDC, 2021), trong khi tại Việt Nam, dù chưa có số liệu thống kê toàn diện, nhưng xu hướng cũng đang tăng dần theo các khảo sát khu vực (Nguyễn Nữ Tâm An, 2018).

Giai đoạn mầm non (3–6 tuổi) thường được xem như “cửa sổ vàng” cho các biện pháp can thiệp sớm. Theo Rogers, Dawson & Vismara (2020), đây là giai đoạn não bộ có tính dẻo cao, trẻ có khả năng học hỏi mạnh mẽ và dễ tiếp thu các phương pháp hỗ trợ. Nhiều công trình nghiên cứu cho thấy can thiệp sớm có thể cải thiện đáng kể kỹ năng giao tiếp, điều chỉnh cảm xúc và khả năng hòa nhập xã hội của trẻ (The Royal Children’s Hospital Melbourne, 2023).

Trong bối cảnh đó, mỹ thuật trị liệu được xem là một phương pháp nhân văn và giàu tính ứng dụng. Không giống các liệu pháp dựa nhiều vào ngôn ngữ, nghệ thuật cho phép trẻ tự do thể hiện cảm xúc thông qua đường nét, màu sắc và hình khối. Điều này đặc biệt quan trọng với trẻ tự kỷ – những em thường gặp khó khăn trong diễn đạt bằng lời. Các nghiên cứu của American Art Therapy Association (2024) cũng khẳng định rằng nghệ thuật trị liệu có tác động tích cực đến điều hòa cảm xúc, phát triển giác quan và xây dựng kỹ năng xã hội.

Tại Việt Nam, một số nghiên cứu ứng dụng nghệ thuật trong giáo dục hòa nhập cho trẻ tự kỷ đã cho thấy hiệu quả rõ rệt. Liêm (2018) nhấn mạnh rằng các hoạt động mỹ thuật trong gia đình và trường học không chỉ giúp trẻ giảm căng thẳng, mà còn tạo điều kiện để phụ huynh hiểu rõ hơn về thế giới nội tâm của con. Như vậy, hiệu quả can thiệp không chỉ đến từ bản thân hoạt động nghệ thuật, mà còn chịu ảnh hưởng sâu sắc từ sự đồng hành của cha mẹ. Cha mẹ chính là người bạn thân thiết, biến quá trình sáng tạo thành một trải nghiệm trị liệu cảm xúc và xã hội sâu sắc, đồng thời củng cố mối quan hệ gắn kết gia đình.



2. Vai trò của cha mẹ trong nghệ thuật trị liệu

2.1. Cha mẹ là điểm tựa an toàn và nhất quán (mở rộng)

Một trong những đặc trưng nổi bật ở trẻ rối loạn phổ tự kỷ là sự nhạy cảm quá mức với các thay đổi trong cuộc sống hằng ngày. Những điều tưởng chừng nhỏ bé, như việc thay đổi chỗ ngồi trong lớp học, đổi loại bút màu khi vẽ, hay đơn giản chỉ là thay một chiếc áo có chất liệu khác, đều có thể khiến trẻ cảm thấy lo âu và rối loạn. Chính vì vậy, trẻ rất cần một môi trường ổn định, quen thuộc và được lặp lại nhất quán để cảm thấy an toàn. Trong bối cảnh đó, cha mẹ giữ vai trò đặc biệt quan trọng – họ không chỉ là người tổ chức, định hướng mà còn là “bến cảng bình yên” để trẻ neo đậu khi thế giới xung quanh trở nên hỗn loạn và khó lường.

Sự ổn định mà cha mẹ mang lại có thể được nhìn nhận ở nhiều khía cạnh khác nhau. Trước hết là ổn định về mặt thời gian. Trẻ tự kỷ thường phản ứng rất tốt với những hoạt động có tính lặp lại theo lịch trình rõ ràng. Khi cha mẹ duy trì một khung giờ cố định cho các hoạt động nghệ thuật – chẳng hạn “mỗi chiều thứ Bảy là giờ vẽ tranh cùng mẹ” – trẻ sẽ học cách dự đoán trước sự kiện và chuẩn bị tâm lý để đón nhận. Lịch trình quen thuộc này giúp trẻ giảm bớt lo lắng, đồng thời hình thành thói quen tích cực, tạo nên một cảm giác an toàn nội tại. Trẻ sẽ hiểu rằng, dù thế giới bên ngoài có thay đổi thế nào, thì vẫn luôn có một khoảng thời gian, một không gian cố định dành riêng cho mình và cha mẹ.

Bên cạnh đó, sự ổn định về không gian cũng là yếu tố không kém phần quan trọng. Trẻ tự kỷ thường gắn bó mạnh mẽ với những địa điểm quen thuộc. Do đó, việc cha mẹ tạo ra một “góc nghệ thuật cá nhân” trong ngôi nhà – có thể chỉ là một chiếc bàn nhỏ với hộp màu, giấy vẽ, đất nặn – sẽ mang lại cho trẻ cảm giác sở hữu và an toàn. Khi được quay lại không gian ấy hằng ngày, trẻ sẽ thấy yên tâm và sẵn sàng hơn để sáng tạo. Điều này không chỉ giúp trẻ duy trì sự tập trung mà còn hình thành ý thức tự quản lý, chẳng hạn sau khi vẽ xong thì tự dọn dẹp, cất giữ dụng cụ đúng vị trí.

Ngoài yếu tố vật chất, cha mẹ còn là điểm tựa cảm xúc quan trọng nhất. Sự hiện diện ổn định của cha mẹ, dù chỉ đơn giản là ngồi cạnh, quan sát và mỉm cười, cũng đủ mang lại cho trẻ cảm giác được bảo vệ. Nhiều trẻ tự kỷ khi tham gia hoạt động nghệ thuật thường e dè trước những chất liệu mới: một loại đất sét có mùi lạ, một màu nước có độ loang khó kiểm soát, hay những cây cọ có lông mềm khác thường. Nếu không có sự khích lệ và trấn an từ cha mẹ, trẻ dễ dàng bỏ cuộc. Ngược lại, khi cha mẹ kiên nhẫn động viên – “Con thử chạm nhẹ xem, mẹ ở đây cùng con” – trẻ sẽ mạnh dạn hơn trong việc khám phá, dần dần vượt qua rào cản lo lắng.

Một yếu tố quan trọng khác là tính nhất quán trong hành vi và thái độ của cha mẹ. Trẻ tự kỷ thường cảm thấy khó chịu nếu gặp sự mâu thuẫn: hôm nay cha mẹ cho phép tô màu ra ngoài đường viền, nhưng ngày mai lại trách mắng khi trẻ làm điều đó. Sự thay đổi bất nhất như vậy dễ khiến trẻ hoang mang và mất niềm tin. Do đó, cha mẹ cần duy trì một cách tiếp cận kiên định, rõ ràng và lặp lại. Nếu quy định rằng sau khi vẽ xong phải dọn dẹp bàn vẽ, thì quy định ấy cần được duy trì lâu dài. Sự nhất quán không chỉ tạo ra trật tự mà còn giúp trẻ hình thành kỹ năng tự điều chỉnh hành vi, một năng lực quan trọng cho quá trình hòa nhập xã hội sau này.

Ở mức độ sâu xa hơn, sự ổn định từ cha mẹ còn là sự nhất quán trong tình cảm. Trẻ tự kỷ thường có những hành vi khó hiểu, thậm chí gây căng thẳng cho người lớn. Nhưng khi cha mẹ vẫn giữ thái độ bình tĩnh, kiên nhẫn và yêu thương, trẻ sẽ cảm nhận được rằng tình yêu ấy không thay đổi, bất chấp những hành vi thất thường của mình. Đây chính là nền tảng để trẻ phát triển niềm tin, từ đó sẵn sàng thử nghiệm những điều mới trong nghệ thuật, ví dụ dám phối hợp nhiều màu sắc hơn, dám vẽ những chủ đề mới lạ hơn.

Ngoài ra, sự đồng hành ổn định của cha mẹ còn mang lại tác dụng trị liệu kép. Với trẻ, đó là sự an toàn và khuyến khích để bộc lộ cảm xúc. Với cha mẹ, đó là cơ hội để quan sát, hiểu hơn về con và rèn luyện chính sự kiên nhẫn, đồng cảm của bản thân. Khi cùng nhau vẽ tranh, cha mẹ không chỉ dạy trẻ cách cầm bút, pha màu, mà còn học cách lắng nghe những “ngôn ngữ không lời” ẩn sau từng nét vẽ. Chính trong khoảnh khắc ấy, mối quan hệ cha – mẹ – con được bồi đắp bằng sự kết nối tình cảm sâu sắc, bền vững.

Có thể nói, cha mẹ chính là “người giữ nhịp cầu” trong hành trình nghệ thuật của trẻ tự kỷ. Họ giữ cho cây cầu ấy luôn vững vàng bằng lịch trình ổn định, không gian quen thuộc, thái độ kiên định và tình yêu thương nhất quán. Nhờ vậy, trẻ có thể yên tâm bước đi, khám phá thế giới nghệ thuật và đồng thời khám phá chính bản thân mình.

2.2. Cha mẹ là người tôn trọng và thấu hiểu (mở rộng)

Một trong những điều khiến trẻ tự kỷ khác biệt là cách chúng cảm nhận và thể hiện thế giới. Nếu như những đứa trẻ bình thường thường tuân theo các chuẩn mực thẩm mỹ phổ biến – bức tranh có hình dáng rõ ràng, phối màu hài hòa – thì ở trẻ tự kỷ, sự sáng tạo có thể xuất hiện dưới những hình thức hoàn toàn khác lạ. Có trẻ thích vẽ đi vẽ lại một hình tròn, có trẻ chỉ sử dụng một màu duy nhất để tô kín cả trang giấy, hoặc có trẻ lại cẩn thận sắp xếp các đường nét theo một quy luật riêng. Đối với người ngoài, những sản phẩm này có thể được nhìn nhận như “kỳ lạ”, “không có ý nghĩa”, thậm chí “vô dụng”. Tuy nhiên, với trẻ tự kỷ, đó chính là ngôn ngữ biểu đạt nội tâm. Và chỉ khi cha mẹ thực sự tôn trọng, lắng nghe, họ mới có thể hiểu được “thông điệp ngầm” ẩn giấu bên trong.

Tôn trọng sự khác biệt ở đây không đơn giản là chấp nhận một cách miễn cưỡng, mà là thái độ tích cực, coi những sáng tạo khác lạ của con như những dấu hiệu quý giá của quá trình phát triển. Thay vì ép con “vẽ giống người khác”, cha mẹ có thể khuyến khích: “Con đã chọn màu đỏ để tô kín trang giấy, chắc hẳn màu đỏ rất quan trọng với con?”. Cách phản hồi này không chỉ thể hiện sự công nhận mà còn mở ra cơ hội để trẻ giải thích, diễn đạt hoặc tiếp tục khám phá ý tưởng.

Sự thấu hiểu cũng có nghĩa là không áp đặt kỳ vọng của người lớn lên sản phẩm nghệ thuật của trẻ. Nhiều phụ huynh khi tham gia hoạt động cùng con thường vô thức mong muốn bức tranh phải “đẹp”, “đúng hình dáng”, hay “giống mẫu”. Nhưng với trẻ tự kỷ, giá trị không nằm ở sản phẩm hoàn thiện mà ở quá trình sáng tạo: quá trình lựa chọn màu sắc, chạm vào chất liệu, thử nghiệm những cách thể hiện mới. Khi cha mẹ thay đổi góc nhìn, tập trung vào quá trình thay vì kết quả, họ sẽ nhận ra sự tiến bộ ở con qua từng chi tiết nhỏ: hôm nay con dám thử thêm một màu mới, ngày mai con mạnh dạn vẽ thêm một hình khối khác, và dần dần con mở rộng thế giới biểu đạt của mình.

Một ví dụ thực tế: bé H., 5 tuổi, trong một lớp trị liệu nghệ thuật thường chỉ dùng bút chì để vẽ những đường song song. Thay vì ngăn cản, mẹ bé chọn cách ngồi cạnh và hỏi: “Những đường này giống như gì vậy?”. Sau một thời gian, bé bắt đầu trả lời “giống như cầu thang”, và từ đó phát triển thêm chi tiết, biến những đường song song thành hình ảnh chiếc cầu. Sự kiên nhẫn và tôn trọng của mẹ đã giúp bé dần mở rộng khả năng biểu đạt mà không cảm thấy bị ép buộc.

Thấu hiểu còn đòi hỏi cha mẹ học cách đọc được cảm xúc ẩn sau sản phẩm nghệ thuật. Một bức tranh tràn ngập màu tối có thể phản ánh sự lo lắng, còn một hình vẽ lặp đi lặp lại nhiều lần có thể cho thấy nhu cầu kiểm soát và tìm kiếm sự ổn định của trẻ. Khi cha mẹ không vội đánh giá mà chọn cách quan sát, lắng nghe và phản hồi dịu dàng, họ sẽ nhận ra nhiều tín hiệu quan trọng để đồng hành cùng con. Điều này giúp hình thành một “ngôn ngữ chung” giữa cha mẹ và trẻ, nơi mỗi nét vẽ, mỗi màu sắc đều trở thành công cụ giao tiếp.

Ngoài ra, sự tôn trọng và thấu hiểu còn giúp nuôi dưỡng lòng tự tin cho trẻ. Trẻ tự kỷ thường dễ cảm thấy mình “khác biệt”, thậm chí bị từ chối trong môi trường xã hội. Khi cha mẹ thể hiện sự công nhận, trẻ sẽ cảm nhận được giá trị của bản thân, từ đó mạnh dạn hơn trong việc khám phá và thử nghiệm. Chỉ cần một lời khen đơn giản như “Mẹ thấy con đã rất cố gắng khi vẽ bức tranh này” cũng đủ để trẻ cảm nhận được niềm vui, sự tự hào và động lực tiếp tục.

Quan trọng hơn, thái độ tôn trọng của cha mẹ còn góp phần tạo nên một môi trường gia đình giàu tính nhân văn. Thay vì biến giờ vẽ thành “giờ rèn luyện”, cha mẹ biến nó thành “giờ chia sẻ” – nơi mọi cảm xúc, dù vui hay buồn, đều được chấp nhận. Điều này không chỉ giúp trẻ tự kỷ phát triển tốt hơn, mà còn mang lại sự gắn kết tình cảm sâu sắc trong gia đình.

Ở một góc nhìn khác, sự thấu hiểu của cha mẹ cũng giúp họ giảm bớt áp lực cho chính mình. Thay vì lo lắng “con vẽ chưa đẹp”, “con chưa đạt chuẩn”, cha mẹ học cách tận hưởng khoảnh khắc sáng tạo cùng con, trân trọng từng bước tiến nhỏ. Đây cũng là một dạng trị liệu cho phụ huynh – giúp họ học cách kiên nhẫn, thả lỏng và tìm thấy niềm vui trong hành trình nuôi dạy con đặc biệt.

Tóm lại, trong vai trò là người tôn trọng và thấu hiểu, cha mẹ không chỉ tạo điều kiện để trẻ tự kỷ tự do sáng tạo, mà còn đồng thời khuyến khích sự tự tin, khơi gợi niềm vui và nuôi dưỡng mối quan hệ gia đình bền chặt. Nghệ thuật trong trường hợp này không đơn thuần là hoạt động vui chơi, mà trở thành cây cầu nối trái tim, nơi cha mẹ và con cái cùng bước vào thế giới của nhau bằng sự đồng cảm và yêu thương.

2.3. Cha mẹ là người kết nối và tương tác (mở rộng)

Nghệ thuật không chỉ đơn thuần là những đường nét, màu sắc hay sản phẩm tạo hình; với trẻ tự kỷ, nghệ thuật còn là một kênh giao tiếp phi ngôn ngữ mạnh mẽ. Nhiều trẻ gặp khó khăn trong việc diễn đạt cảm xúc bằng lời, nhưng lại có thể truyền tải những suy nghĩ, trạng thái tâm lý của mình thông qua nét vẽ, cách chọn màu hoặc cách nặn một khối đất sét. Trong hành trình này, cha mẹ đóng vai trò không thể thiếu: họ không chỉ là người chứng kiến, mà còn là người bạn đồng hành tích cực, giúp biến nghệ thuật thành cây cầu kết nối cảm xúc và xây dựng tương tác hai chiều.

Trước hết, cha mẹ là người “giải mã” thông điệp ẩn sau tác phẩm nghệ thuật của con. Một đứa trẻ có thể vẽ những hình tròn lặp đi lặp lại hàng chục lần, hoặc dùng duy nhất một màu đen để phủ kín bức tranh. Với người ngoài, đó có thể là “vẽ nghịch ngợm”, nhưng với cha mẹ, đó là một cơ hội để hiểu: con đang tìm kiếm sự ổn định, hay con đang trải qua cảm xúc buồn bã, lo âu. Khi cha mẹ biết đặt câu hỏi gợi mở – “Con vẽ nhiều vòng tròn thế này là vì điều gì nhỉ?” – thì đứa trẻ cảm nhận được rằng có người đang lắng nghe và sẵn sàng bước vào thế giới của mình. Sự quan tâm ấy chính là điểm khởi đầu cho một cuộc đối thoại bằng hình ảnh thay vì ngôn ngữ.

Tiếp theo, sự tham gia trực tiếp của cha mẹ trong hoạt động nghệ thuật giúp tăng cường gắn kết tình cảm. Khi cha mẹ cùng vẽ một bức tranh, cùng tô màu hay cùng nặn đất sét, trẻ sẽ cảm nhận được sự đồng hành. Những khoảnh khắc tưởng chừng đơn giản – cha và con cùng chọn một màu xanh để tô bầu trời, hay mẹ và con cùng dán những mảnh giấy màu tạo thành một bức tranh ghép – đều là những trải nghiệm chung có giá trị. Qua đó, trẻ hiểu rằng nghệ thuật không chỉ là hoạt động cá nhân, mà còn là một quá trình chia sẻ và hợp tác. Đây chính là nền tảng giúp trẻ từng bước học cách giao tiếp, hợp tác và hòa nhập xã hội.

Một ví dụ điển hình là bé M., 6 tuổi, thường rất ít nói và tránh tiếp xúc bằng mắt. Trong giờ vẽ, bé chỉ chăm chú vào bức tranh của mình, không để ý đến ai. Cha của bé quyết định ngồi cạnh, không can thiệp vào sản phẩm của con, chỉ vẽ thêm những chi tiết bổ sung quanh bức tranh. Ban đầu, M. phớt lờ, nhưng dần dần bé bắt đầu để ý, rồi dùng tay chỉ vào chỗ bố vừa vẽ. Từ ánh mắt, đến cử chỉ, sau đó là lời nói ngắn gọn, mối tương tác cha – con được thiết lập tự nhiên mà không hề ép buộc. Nghệ thuật trong trường hợp này đã trở thành cầu nối an toàn để M. chủ động giao tiếp.

Không chỉ tạo kết nối tình cảm, nghệ thuật còn là môi trường để rèn luyện kỹ năng tương tác xã hội. Cha mẹ có thể sử dụng nghệ thuật như một “trò chơi chung”, nơi cả hai cùng nhau thương lượng và chia sẻ. Ví dụ, khi cùng vẽ một bức tranh, cha mẹ có thể hỏi: “Con muốn mẹ tô màu nào?”, hoặc “Con vẽ nửa bên này, mẹ vẽ nửa bên kia nhé?”. Những câu hỏi này không chỉ khuyến khích trẻ đưa ra quyết định, mà còn giúp trẻ học cách lắng nghe, chia sẻ và hợp tác. Dần dần, kỹ năng này có thể được chuyển hóa sang các mối quan hệ khác, như chơi với bạn bè hoặc tham gia các hoạt động nhóm ở trường.

Đặc biệt, nghệ thuật còn giúp cha mẹ và con xây dựng một “ngôn ngữ chung”. Ngôn ngữ này không phải bằng lời nói mà bằng hình ảnh, màu sắc, ký hiệu. Ví dụ, một đứa trẻ thường vẽ mưa khi buồn, hoặc vẽ hoa khi vui. Cha mẹ, khi hiểu được “mật mã” này, có thể nhanh chóng nhận diện cảm xúc của con và phản hồi phù hợp. Điều đó giúp rút ngắn khoảng cách giữa hai thế giới: thế giới nội tâm phức tạp của trẻ tự kỷ và thế giới giao tiếp xã hội của người lớn.

Ngoài ra, sự tương tác qua nghệ thuật còn mang lại lợi ích trị liệu kép. Với trẻ, đây là cơ hội để bộc lộ cảm xúc và rèn kỹ năng xã hội. Với cha mẹ, đây là dịp để rèn luyện sự kiên nhẫn, khả năng quan sát và lòng đồng cảm. Khi cha mẹ kiên nhẫn ngồi hàng giờ cùng con sắp xếp những mảnh giấy màu hay vẽ những đường nét lặp lại, họ không chỉ giúp con phát triển, mà còn tự học cách sống chậm lại, cảm nhận và trân trọng những giá trị nhỏ bé. Điều này góp phần giảm căng thẳng, lo âu của chính phụ huynh trong quá trình nuôi dạy con đặc biệt.

Quan trọng hơn cả, sự kết nối và tương tác qua nghệ thuật tạo ra niềm tin. Trẻ tự kỷ thường phải đối diện với nhiều khó khăn trong việc được xã hội thấu hiểu và chấp nhận. Khi cha mẹ dành thời gian, kiên nhẫn chia sẻ cùng con trong hoạt động nghệ thuật, trẻ sẽ cảm nhận được: “Dù con khác biệt, con vẫn được yêu thương và trân trọng.” Niềm tin này là động lực mạnh mẽ để trẻ tự tin khám phá thế giới và phát triển bản thân.

Tóm lại, trong vai trò là người kết nối và tương tác, cha mẹ không chỉ tạo điều kiện để trẻ tự kỷ giao tiếp qua nghệ thuật, mà còn cùng con xây dựng một ngôn ngữ tình cảm riêng, giàu sự thấu hiểu và đồng cảm. Nghệ thuật vì thế trở thành cây cầu bền vững, nối liền trái tim cha mẹ với con, và giúp trẻ từng bước hòa nhập vào cộng đồng một cách tự nhiên và đầy hy vọng.

3. Định hướng và Biện pháp

Sự tham gia của cha mẹ trong nghệ thuật trị liệu không chỉ hỗ trợ trẻ tự kỷ phát triển về mặt cảm xúc và xã hội, mà còn mang lại giá trị thiết thực cho chính cha mẹ, gia đình và cộng đồng. Tuy nhiên, để việc đồng hành này mang lại hiệu quả tối đa, cần có những biện pháp cụ thể và định hướng rõ ràng. Dưới đây là những gợi ý quan trọng nhằm định hình một lộ trình bền vững.

3.1. Xây dựng môi trường nghệ thuật an toàn và khuyến khích

Môi trường đóng vai trò quyết định trong việc hình thành thói quen và thái độ tích cực ở trẻ tự kỷ. Cha mẹ cần:

  • Thiết lập không gian nghệ thuật riêng: Một góc nhỏ trong nhà với bàn vẽ, giá màu, giấy, đất nặn… để trẻ cảm thấy “đây là nơi của mình”.
  • Giữ cho không gian ổn định và quen thuộc: Tránh thay đổi liên tục vị trí đồ vật, màu sắc tường hoặc vật dụng; điều này giúp trẻ an tâm hơn.
  • Khuyến khích sự tự do sáng tạo: Không ép buộc trẻ phải hoàn thành sản phẩm theo một khuôn mẫu. Sự tự do sẽ giúp trẻ khám phá và biểu đạt cảm xúc một cách tự nhiên.
  • Kết hợp tính an toàn và trật tự: Dạy trẻ biết dọn dẹp, sắp xếp sau mỗi buổi sáng tạo, vừa rèn tính kỷ luật, vừa tạo cảm giác môi trường có cấu trúc.

3.2. Duy trì tính nhất quán trong lịch trình và thói quen

Một đặc điểm nổi bật ở trẻ tự kỷ là nhu cầu dự đoán và ổn định. Vì vậy, cha mẹ nên:

  • Quy định khung giờ cố định: Ví dụ, mỗi tối thứ Tư và sáng Chủ nhật là thời gian dành cho “giờ nghệ thuật”.
  • Lặp lại hoạt động quen thuộc: Cho phép trẻ vẽ đi vẽ lại một hình khối hoặc màu sắc mà trẻ yêu thích, từ đó tạo cảm giác an toàn.
  • Tạo “nghi thức” mở đầu và kết thúc: Ví dụ, mở nhạc nhẹ trước khi vẽ và hát một bài ngắn khi kết thúc. Điều này giúp trẻ hiểu và chờ đợi trình tự hoạt động.

3.3. Tăng cường kỹ năng quan sát và lắng nghe của cha mẹ

Nghệ thuật là kênh giao tiếp phi ngôn ngữ, do đó cha mẹ cần rèn luyện khả năng quan sát:

  • Đọc cảm xúc qua sản phẩm nghệ thuật: Nhận diện màu sắc, hình khối lặp lại để hiểu trạng thái tâm lý của con.
  • Đặt câu hỏi gợi mở: Thay vì hỏi “Con vẽ cái gì?”, hãy hỏi “Con có thể kể cho mẹ nghe về bức tranh này không?”.
  • Lắng nghe không phán xét: Khi trẻ chọn những biểu đạt “khác thường”, cha mẹ nên công nhận thay vì phủ nhận.

3.4. Biện pháp khuyến khích tương tác qua nghệ thuật

Cha mẹ không chỉ quan sát, mà cần trực tiếp tham gia để tăng cường tương tác:

  • Hoạt động song hành: Cha mẹ vẽ cùng con, nhưng không áp đặt; để con tự chọn màu hoặc hình vẽ.
  • Trò chơi hợp tác: Ví dụ, cha mẹ vẽ nửa bức tranh, trẻ vẽ nửa còn lại; hoặc cùng nhau hoàn thành một tác phẩm cắt dán.
  • Biểu đạt cảm xúc chung: Khi trẻ vẽ trời mưa, cha mẹ có thể vẽ thêm chiếc ô để chia sẻ cảm giác. Điều này giúp tạo “đối thoại” bằng hình ảnh.

3.5. Kết nối giữa gia đình – nhà trường – chuyên gia

Để nghệ thuật trị liệu đạt hiệu quả bền vững, sự phối hợp đa chiều là cần thiết:

  • Cha mẹ và giáo viên: Thống nhất cách sử dụng nghệ thuật trong lớp và ở nhà để tránh mâu thuẫn.
  • Cha mẹ và chuyên gia trị liệu: Tham gia các khóa huấn luyện ngắn hạn về kỹ thuật trị liệu nghệ thuật.
  • Mạng lưới cộng đồng: Hình thành các câu lạc bộ gia đình có trẻ tự kỷ để cùng tổ chức hoạt động triển lãm, hội thảo nghệ thuật.

3.6. Định hướng phát triển lâu dài

Trong bối cảnh giáo dục hòa nhập, định hướng tương lai cần tập trung vào:

1.     Đào tạo cha mẹ trở thành “trợ giảng” trị liệu tại gia đình: Cha mẹ cần được trang bị kiến thức cơ bản để chủ động hỗ trợ con.

2.     Phát triển chương trình nghệ thuật hòa nhập tại trường mầm non, tiểu học, kết hợp cả trẻ bình thường và trẻ tự kỷ.

3.     Ứng dụng công nghệ trong trị liệu: Sử dụng bảng vẽ điện tử, phần mềm mô phỏng màu sắc giúp trẻ khám phá nhiều cách biểu đạt.

4.     Khuyến khích sáng tạo mang tính cộng đồng: Tổ chức triển lãm tranh, tác phẩm của trẻ tự kỷ để lan tỏa thông điệp thấu hiểu và chấp nhận sự khác biệt.

5.     Hỗ trợ tâm lý cho cha mẹ: Song song với trị liệu cho trẻ, cần có các chương trình tư vấn, chia sẻ cho cha mẹ để giảm căng thẳng và duy trì sự kiên nhẫn.

3.7. Tác động kỳ vọng

Việc áp dụng những biện pháp và định hướng trên kỳ vọng mang lại ba nhóm tác động tích cực:

  • Đối với trẻ: tăng cường khả năng biểu đạt cảm xúc, cải thiện kỹ năng xã hội, nâng cao sự tự tin.
  • Đối với cha mẹ: giảm áp lực, nâng cao sự thấu hiểu và gắn bó tình cảm với con.
  • Đối với xã hội: xây dựng môi trường hòa nhập, nhân văn, tôn trọng sự khác biệt.

4. Kết luận (mở rộng)

Nghệ thuật trị liệu cho trẻ rối loạn phổ tự kỷ không chỉ là một phương pháp hỗ trợ phát triển kỹ năng, mà còn là một hành trình giàu tính nhân văn, nơi trẻ được lắng nghe, thấu hiểu và khuyến khích thông qua những hình thức biểu đạt phi ngôn ngữ. Trong hành trình ấy, cha mẹ không đơn thuần là “người quan sát” đứng ngoài, mà chính là người bạn đồng hành thiết yếu, giữ vai trò điểm tựa, người thấu hiểu và cầu nối tương tác.

Qua phân tích, có thể khẳng định rằng sự tham gia tích cực của cha mẹ mang lại những tác động sâu rộng trên nhiều phương diện:

·         Đối với trẻ: cha mẹ tạo ra môi trường an toàn, ổn định để con yên tâm khám phá nghệ thuật; tôn trọng sự khác biệt để con tự tin sáng tạo; và trực tiếp tham gia để hình thành kết nối cảm xúc. Trẻ từ đó không chỉ phát triển về mặt nghệ thuật mà còn rèn luyện kỹ năng xã hội, khả năng giao tiếp và năng lực điều chỉnh cảm xúc.

·         Đối với cha mẹ: hành trình đồng hành này giúp họ thấu hiểu thế giới nội tâm của con, giảm bớt áp lực, đồng thời rèn luyện sự kiên nhẫn, lòng đồng cảm và khả năng sáng tạo trong nuôi dạy con. Mỗi sản phẩm nghệ thuật của trẻ trở thành một “tấm gương phản chiếu” để cha mẹ hiểu hơn về con và về chính mình.

·         Đối với gia đình và xã hội: khi cha mẹ đóng vai trò tích cực, mối quan hệ gia đình trở nên gắn kết bền vững, tình cảm cha mẹ – con cái được củng cố. Xa hơn, việc lan tỏa các hoạt động nghệ thuật của trẻ tự kỷ trong cộng đồng còn góp phần thay đổi nhận thức xã hội, từ chỗ nhìn nhận sự khác biệt như một rào cản, sang coi đó như một nét đẹp của sự đa dạng nhân loại.

Một điểm then chốt rút ra từ quá trình phân tích là: nghệ thuật trị liệu sẽ khó đạt được hiệu quả nếu thiếu sự phối hợp đa chiều giữa gia đình – nhà trường – chuyên gia. Trong đó, cha mẹ giữ vai trò trung tâm, bởi họ là những người gần gũi và hiểu con nhất. Nhà trường và chuyên gia có thể cung cấp kiến thức, kỹ thuật, nhưng chính cha mẹ mới là người biến những kiến thức đó thành thực tiễn hằng ngày, duy trì sự ổn định và kết nối lâu dài. Do vậy, việc nâng cao năng lực cho cha mẹ, thông qua các khóa huấn luyện, hội thảo và chương trình tư vấn, là định hướng cần thiết để bảo đảm tính bền vững của nghệ thuật trị liệu.

Bên cạnh đó, nghệ thuật trị liệu không chỉ là phương pháp can thiệp ngắn hạn, mà cần được nhìn nhận như một chiến lược phát triển lâu dài. Mỗi nét vẽ, mỗi sản phẩm thủ công, mỗi hoạt động sáng tạo đều là bước nhỏ trên hành trình lớn giúp trẻ xây dựng bản sắc cá nhân, lòng tự tin và khả năng hòa nhập xã hội. Nếu cha mẹ kiên nhẫn đồng hành, những bước đi nhỏ ấy sẽ tích tụ thành sự thay đổi lớn, góp phần cải thiện chất lượng cuộc sống của trẻ trong suốt quá trình trưởng thành.

Cuối cùng, kết luận quan trọng nhất là: cha mẹ chính là nền tảng bền vững cho sự phát triển toàn diện của trẻ tự kỷ. Bằng tình yêu thương, sự kiên nhẫn và đồng cảm, cha mẹ không chỉ hỗ trợ trẻ trong hiện tại mà còn trao cho trẻ niềm tin để bước tiếp trong tương lai. Nghệ thuật trong tay cha mẹ không chỉ là công cụ trị liệu, mà còn là cây cầu nối trái tim, mang đến sự gắn kết, sự chữa lành và một thế giới giàu hy vọng.

 

Tài liệu tham khảo

1.       American Academy of Child & Adolescent Psychiatry (AACAP). (2023). Autism Resource Center. https://www.aacap.org/aacap/Families_and_Youth/Resource_Centers/Autism_Resource_Center/Home.aspx

2.       American Art Therapy Association (AATA). (2024). Principles of Art Therapy. Taylor & Francis Online.

3.       American Psychiatric Association. (2013). Diagnostic and Statistical Manual of Mental Disorders (DSM-5). Washington, DC.

4.       Centers for Disease Control and Prevention (CDC). (2021). Data & Statistics on Autism Spectrum Disorder.

5.       Griffin, S., & Sandler, D. (2018). Thúc đẩy giao tiếp – 300 trò chơi và hoạt động cho trẻ tự kỷ (Trần Bích Phượng, Nguyễn Kim Diệu, dịch). NXB Phụ nữ.

6.       Koscinski, C. (2018). Hướng dẫn cha mẹ thực hành kỹ năng trị liệu hoạt động cho trẻ tự kỷ (Trần Thị Bích Ngọc, Đỗ Tiến Sơn, dịch). NXB Phụ nữ.

7.       Liêm, N. T. (Chủ biên). (2018). Nuôi dạy trẻ có rối loạn phổ tự kỷ trong môi trường gia đình. NXB Phụ nữ.

8.       NHS. (2023). Signs of autism in children. https://www.nhs.uk/conditions/autism/signs/children/

9.       Nguyễn Nữ Tâm An. (2018). Can thiệp rối loạn phổ tự kỷ – Để khác biệt không là rào cản. NXB Thái Hà.

10.  Rogers, S. J., Dawson, G., & Vismara, L. A. (2020). Can thiệp sớm cho trẻ tự kỷ: Sử dụng các hoạt động hằng ngày giúp trẻ kết nối, giao tiếp và học hỏi (Bạch Thu Phương, dịch). NXB Trẻ.

11.  Solomon, R., Van Egeren, L., Mahoney, G., Quon Huber, M. S., & Zimmerman, P. (2014). PLAY Project Home Consultation intervention program for young children with autism spectrum disorders: A randomized controlled trial. Journal of Developmental & Behavioral Pediatrics, 35(8), 475–485.

12.  The Royal Children’s Hospital Melbourne. (2023). Kids Health Info: Autism spectrum disorder. https://www.rch.org.au/kidsinfo/fact_sheets/Autism_spectrum_disorder/

 

Đăng nhận xét

Mới hơn Cũ hơn